νεκρός
Définition, traduction, prononciation, anagramme et synonyme sur le dictionnaire libre Wiktionnaire.
Sommaire |
Grec [modifier]
Étymologie
- Du grec ancien νεκρός, nekrós.
Adjectif
| cas | singulier | |||||
|---|---|---|---|---|---|---|
| masculin | féminin | neutre | ||||
| nominatif | ο | νεκρός | η | νεκρή | το | νεκρό |
| génitif | του | νεκρού | της | νεκρής | του | νεκρού |
| accusatif | το(ν) | νεκρό | τη(ν) | νεκρή | το | νεκρό |
| vocatif | νεκρέ | νεκρή | νεκρό | |||
| cas | pluriel | |||||
| masculin | féminin | neutre | ||||
| nominatif | οι | νεκροί | οι | νεκρές | τα | νεκρά |
| génitif | των | νεκρών | των | νεκρών | των | νεκρών |
| accusatif | τους | νεκρούς | τις | νεκρές | τα | νεκρά |
| vocatif | νεκροί | νεκρές | νεκρά | |||
νεκρός, nekrόs /nɛ.ˈkɾɔs/
- Mort.
Nom commun
| Cas | Singulier | Pluriel | ||
|---|---|---|---|---|
| Nominatif | ο | νεκρός | οι | νεκροί |
| Génitif | του | νεκρού | των | νεκρών |
| Accusatif | το(ν) | νεκρό | τους | νεκρούς |
| Vocatif | νεκρέ | νεκροί | ||
νεκρός, nekrόs /nɛ.ˈkɾɔs/
- Mort.
Grec ancien [modifier]
Étymologie
Nom commun
νεκρός, nekrόs masculin
Références
- Anatole Bailly, Abrégé du dictionnaire grec-français, 1901, Hachette
- [1] Julius Pokorny, Indogermanisches etymologisches Wörterbuch, 1959, en ligne radical *nek